You are viewing [info]hideaka's journal

hideaka
115498393Adachi.jpg (178×228)


Tên của người ấy là Mitsuru Adachi, là một tác giả truyện tranh nổi tiếng Nhật Bản. Ông là tác giả duy nhất được mua bản quyền tất cả các truyện để xuất bản ở Việt Nam. Những truyện mà ông sáng tác, nhiều khi còn lớn hơn cả tuổi đời của fan hâm mộ, trong đó có Touch, Rough, H2… Ở Việt Nam, ông là một trong số ít tác giả truyện tranh có fanclub. Ở Nhật Bản, để nói về ông, người ta bảo: “Giáo viên trung học nào không biết Mitsuru Adachi là ai, thì đừng làm giáo viên nữa.”

 

Không như rất nhiều độc giả khác, tôi làm quen với Adachi qua Miki (tên gốc là Miyuki) chứ không phải Touch, câu chuyện về khoảng thời gian học sinh tươi trẻ, nhiệt huyết, câu chuyện về tình bạn, tình yêu, tình đồng đội, thể thao… Điểm dễ bắt gặp trong truyện của Adachi chính là sự vui nhộn, những tình huống hài hước nhẹ nhàng, tình cảm trong sáng, lòng nhiệt huyết dành cho thể thao, là niềm đam mê, là khát vọng, là sống hết mình cho những gì mình yêu thương, là trân trọng đời học sinh một đi không trở lại. Tôi đã từng say mê, cũng đã từng dần dần hết thích, hết trông đợi tác phẩm của ông. Nhưng đó không phải vấn đề mà tôi muốn nói hôm nay. Thật ra thì… Adachi vẫn mãi là là Adachi mà bất cứ giáo viên Nhật Bản nào cũng cần phải biết. Chẳng qua là, có những tình cảm, khi con người ta lớn, sẽ không còn như xưa nữa. Nhưng nếu có ai đó hỏi tôi, Adachi ảnh hưởng đến tôi như thế nào. Thì đây…

 

Nếu như…

 

Có rất nhiều chuyện trôi qua rồi, con người ta mới nói “nếu như…”. Tôi cũng vậy. Dù cũng như bất cứ ai, tôi thuộc nằm lòng câu nói “Cuộc đời không có nếu như.” Những gì bạn có thể làm, chính là suy nghĩ thật kỹ và cố hết sức. Nhưng câu nói đó không có sức thuyết phục. Ai chả biết cuộc đời không có nếu như, nhưng ai cũng ngoái đầu nhìn lại rồi hối tiếc.

 

Adachi không nói suông. Ông để các nhân vật của mình lên tiếng.

 

Trong truyện H2, 4 nhân vật chính đều có tên bắt đầu bằng chữ H. Hiro và Hideo là 2 người bạn cùng chơi bóng với nhau thời ấu thơ. Trong mắt mọi người, Hiro mãi là một thằng nhóc, còn Hideo lúc nào cũng đẹp đẽ, chững chạc, giỏi giang. Ấy nên thằng ngốc Hiro mới giới thiệu Hideo cho Hikari – cô bạn mà mình thầm thích quen biết. Thế là hai người ấy rất tự nhiên trở thành một cặp, để mặc thằng nhóc Hiro một bên. Sau này, Hiro bắt đầu cao vượt Hikari, luôn tỏ ra mình rất nhí nhố, thế nhưng, Hiro thực sự đã lớn rồi. Chỉ là mọi người không nhận ra thôi. Cho nên, khi Hideo gặp lại một người bạn ngày xưa, bị nó lợi dụng vẫn nhẫn nhịn chịu đựng, chỉ vì ngày xưa, anh của nó là người đã dẫn dắt Hideo đến với bóng chày, rồi sau đó, vì Hideo làm rơi chiếc nón xuống dòng nước xoáy sâu, anh của nó đã nhảy xuống nhặt chiếc nón và rồi không bao giờ quay lại nữa. Cho nên Hideo, chàng trai lúc nào cũng ung dung điềm đạm ấy, đã ngốc nghếch cho rằng tại mình mà anh ấy mới chết.

 

“Nếu tớ không làm rơi cái nón, thì anh ấy đã không chết.”

 

Cho nên, Hideo lúc nào cũng nhẫn nhịn với em trai của anh ấy, dù là những việc quá đáng nhất. Khi Hiro biết chuyện, Hiro đã nói đại ý thế này:

 

“Ừ. Nếu cậu không làm rơi cái nón, anh ấy đã không chết. Nếu hôm ấy gió không thổi mạnh, cậu đã không làm rơi cái nón. Nếu cậu không sinh ra trên đời, cậu đã chẳng làm rơi cái nón. Nếu ba mẹ cậu không cưới nhau, cậu đã không sinh ra trên đời. Nếu ba mẹ cậu không yêu nhau, họ đã không cưới nhau… Hideo à, cậu muốn nếu như tới bao giờ?”

 

Thật ra, chính xác những gì Hiro nói không phải là như vậy. Nhưng đại ý là vậy. Nó cho tôi biết, cuộc đời không có nếu như, tất cả mọi việc không phải chỉ là 1 sai lầm nhất thời, mà nó có nguồn khơi từ rất nhiều chuyện khác. Tôi sinh ra trên đời này, là kết tinh tình yêu của ba và mẹ. Tôi tồn tại của ngày hôm nay, là kết quả của rất nhiều sai lầm trong quá khứ, và cả những lựa chọn đúng đắn trong quá khứ. Bạn cũng vậy.

 

Kể từ ngày ấy, mỗi một chuyện tôi làm, cho dù có thất bại, tôi cũng không nói “Nếu như…”

 

 

 
 
hideaka
25 May 2012 @ 04:29 pm
Có một quán ăn nhanh nằm trên đường Phan Đăng Lưu mình rất thích, vì không gian yên tĩnh, thức ăn rất ngon, ngon hơn KFC nhiều, nhưng chưa kịp quảng cáo thì nó đã dẹp tiệm vì ế rồi. Hôm đó tính tới ăn trưa thì thấy nó đóng cửa, đói qua nên qua khu Phan Xích Long ăn tạm, vào quán Ba cây chổi số 141.

Quán này chú trọng vào bài trí, mỹ thuật, làm như một thị trấn với nhiều gian phòng có không khí phù thủy lắm. Thích hợp để offline. Nói chung về mặt nội dung thì quán này khá nổi trội, chỉ là 1 căn nhà với nhiều tầng là nhiều phòng, không phải thị trấn thiệt nha. Nhân viên ở đây ăn mặc như 7 chú lùn, cũng thân thiện lắm. Thức ăn có giá 35k 1 phần ăn trưa, làm rất nhanh, thức uống cũng vậy.

Đó là phần khen, còn chê thì cũng hơi nhiều nha. VD như lúc mình đến, không biết nó là gì hết, nv giữ xe thì ăn mặc bình thường, vô trong mới biết là lạc vô xứ phù thủy rồi :P nên mình thấy nếu mà cả giữ xe cũng mặc sẽ hay hơn, ở tầng trệt chả ai thèm đón mình hết dù có người ngồi, mà tầng trệt giống giống công ty. Sau đó mình mới biết nó được gọi là ngân hàng, là nơi giao dịch, thanh toán, nôm na là quầy thu ngân ấy. đây là nơi phát hành thẻ cư dân, bạn bỏ 100k để nhận được ưu đãi cho những lần sau. và đây cũng là nơi duy nhất wifi bắt được ~~

mình phải lại hỏi nó mới chỉ mình lên lầu 2 ~~ đi ngang qua khu bên trong ồn ầm ĩ. mà quán này đông khách lắm nha nên bạn phải chịu ồn rồi không có cách khác. lúc mình lên lầu 2 có 1 nv đang tựa tường nghe đt, thấy mình vẫn tiếp tục nghe đt ko thèm tiếp. mình lên phòng ngồi lâu ơi là lâu mới có người tới nhận order (dù lúc đó thì khá lịch sự).



1 phần ăn có giá 35k (mà nv cũng ko rõ giá nữa, ở trên thực đơn cũng ko ghi giá), có khoảng 6-7 món, cơm ngon, làm nhanh nhưng dòm hình mà coi, cơm có chút éc, kêu thêm nó tính thêm 5k.

nước uống và các món thức ăn khác thì được gọi bằng những cái tên rất kỳ lạ như hoa tiên, bò hầm mộ... nv phải đứng giải thix với khách về ý nghĩa từng món ăn (mà nói thiệt nv làm 1 tràn mình chả thể nhớ nổi). mình ngồi đó, hễ có khách vô là nv lại 1 lần nữa giải thix thực đơn, nghe 3 lần là mình sợ luôn ~~



mình gọi nước hoa tiên. nhìn chung thức uống ở đây cũng ngon, giá cả cũng hợp lý. nhưng có lẽ mình sẽ ko tới nữa vì chả có gì đặc biệt ^^
Tags:
 
 
hideaka
15 May 2012 @ 11:10 pm

Truyện tranh

Bạn có biết top 3 truyện tranh giữ kỷ lục về số lượng phát hành ở Việt Nam là những truyện nào không? Chưa có một số liệu thống kê cụ thể, nhưng theo tôi đó là Doraemon, 7 viên ngọc rồng và Thám tử lừng danh Conan. Dĩ nhiên con số này bao gồm cả thời phát hành không bản quyền. Trong đó, Doraemon mãi mãi không có kết thúc khi tác giả Fujio. F. Fujiko ra đi, 7 viên ngọc rồng dừng lại với một kết thúc đầy vấn vương và chỉ còn Conan là chưa có dấu hiệu sẽ kết thúc. Thậm chí, đây là bộ truyện bị nguyền rủa nhiều nhất ở Việt Nam, 9/10 độc giả đề nghị nó nên chấm dứt.

Không phải vì Conan ngày một dở đi, lý do hết sức đơn giản: đa phần độc giả Việt Nam vẫn chưa quen lắm với cách thức xuất bản vài tháng một cuốn, hàng chục năm một bộ như ở Nhật. Conan cứ mãi kéo dài, nhiều sự kiện, nhiều nhân vật dồn dập xuất hiện… Rốt cuộc ai là trùm áo đen, Conan có trở về nhân dạng ban đầu, Shinichi sẽ thành đôi với ai…? Hàng loạt câu hỏi được đặt ra nhưng dường như Aoyama Gosho không có ý định trả lời.

Conan là truyện tranh trinh thám, thường bị đem so sánh với các truyện cùng thể loại, điển hình nhất là Kindaichi. Nhưng với tôi, Conan là một, là duy nhất, là món quà tuyệt đẹp mà Nhật Bản mang đến cho tôi. Conan là bộ truyện gắn với tôi rất nhiều kỷ niệm, không một bộ truyện nào có thể thay thế được. Tôi còn nhớ, khi tôi là cô bé học sinh cấp 1, anh chị bà con đã mê tít Conan lúc ấy được đăng vài chục trang đằng sau một cuốn truyện tranh khác. Cái thời mà tôi vẫn còn bị 7 viên ngọc rồng cuốn lấy, thời mà một con bé đã có ý nghĩ không thích những gì đại chúng, không đọc những gì người ta khen. Mãi cho đến khi vào cấp 2, khi Conan được xuất bản độc lập, một người bạn trong lớp học Anh Văn đã mang cho tôi mượn, và tôi đọc ngấu nghiến, mê say. Tôi của lúc ấy cũng không ngờ, sẽ có lúc mình bị sụp cái hố mười mấy năm. Ấy là tôi, chứ còn những người như anh chị tôi, đã đợi chờ cái kết tươi đẹp ấy gần 20 năm rồi. Chúng tôi không còn là những đứa trẻ hỉ mũi chưa sạch, cũng đã đi qua gần hết thời thanh xuân, mà Shinichi vẫn chỉ là cậu học trò lớp 11 dù trải qua hàng chục lễ Giáng Sinh. Thời gian trong Conan dường như không bao giờ trôi, dù Ran đã rơi biết bao nước mắt cho nỗi nhớ nhung cậu bạn thanh mai trúc mã.

Có những bộ phim, những câu chuyện gắn liền với tuổi thơ, với thanh xuân của mỗi người, nhưng cho phép tôi được hỏi, liệu có bộ truyện tranh nào đi qua tuổi thơ, đi qua luôn thời tuổi trẻ và sẽ theo bạn đến tận tuổi trung niên, như Conan hay không? Đó liệu đã đủ là một lý do xác đáng cho tôi yêu Conan nhiều hơn những tác phẩm khác chưa? Nếu chưa, thì còn là vì một Shinichi ở tuổi 17 không hoàn hảo, một thám tử trung học tài năng mang trong mình căn bệnh tự tin, đôi khi tự phụ, nhưng cũng là người bền chí nhất, miệt mài nhất trong sự nghiệp đấu tranh giành công lý. Trong cuộc chiến với cái ác (tôi không chỉ nói đến tổ chức áo đen), Shinichi, hay Conan, chưa bao giờ cô đơn. Bên cạnh cậu luôn có Ran, có Haibara, có đội thám tử nhí lớp 1B, có lực lượng cảnh sát Nhật Bản, có FBI, có Hattori Heiji, tiến sĩ Agasa, bố mẹ và rất nhiều nhiều những người khác luôn tin tưởng vào pháp luật. Mượn cái cớ đi tìm viên thuốc giải để trở lại hình dạng của một thiếu niên, nhưng tất cả chỉ là nền cho những vụ án thấm đẫm thù hận, nước mắt, tình yêu, lòng ngưỡng mộ… Chưa bao giờ Aoyama Gosho quên rằng mình sinh ra Kudo Shinichi với sứ mệnh phá án. Vì lẽ đó, chỉ thi thoảng tổ chức áo đen mới xuất hiện. Vì lẽ đó, chúng ta còn bắt gặp những Kid1412, thám tử Hakuba… Và liệu có bộ truyện nào mà dấu ấn về Nhật Bản, hình ảnh đất nước mặt trời mọc, những lễ hội văn hóa và con người Nhật Bản lại hiện hữu đậm nét như trong Conan? Bấy nhiêu lý do, và hàng chục lý do khác, khiến một đứa nhìn không-mong-manh-nhưng-tâm-hồn-rất-dễ-tan-vỡ, đã tự nhủ sẽ chỉ đọc những tác phẩm đã có kết thúc, lại chìm đắm trong thế giới hân hoan, hồi hộp, đợi chờ từng chap truyện Conan một.

Live action

Thật ra thì… tôi đang dài dòng đấy. Thật ra thì… tôi biết mình rất lê thê. Ngày hôm nay, tôi cốt muốn giới thiệu một chút về truyện Conan, và nói nhiều hơn một chút về cuốn tiểu thuyết cùng tên vừa được NXB Kim Đồng mua bản quyền và phát hành trọn bộ 3 cuốn, cách tuần, từ 07.05.2012 cơ.

Hẳn cũng không ai còn xa lạ với live action – thuật ngữ dùng để chỉ những bộ phim chuyển thể từ truyện tranh của Nhật. Suốt hàng chục năm trời, ngành điện ảnh Nhật Bản đã cho ra đời hàng loạt những bộ phim live action, mà nổi bật nhất phải kể đến Hana yori Dango, Hana Kimi hay Nodame. Cả kodomo manga cũng được chuyển thể như Chibi Maruko-chan. Thế nhưng, fan hâm mộ đợi mãi, đợi mãi mới có bộ phim về những nhân vật trong Conan. Đó là vào năm 2006, bộ phim truyền hình đặc biệt (SP drama) nhân dịp kỷ niệm sinh nhật lần thứ 10 của anime “Meitantei Konan” ra đời. Tuy nhiên bộ phim không nói về cậu bé Conan mà xoay quanh nhân vật thám tử đẹp trai Kudo Shinichi trước khi anh chàng bị teo nhỏ. Chàng thám tử học sinh tài ba Shinichi phải dùng tài trí của mình để tìm ra kẻ đứng sau âm mưu bắt cóc cô bạn thanh mai trúc mã Mori Ran. Điều đó đồng nghĩa với việc sẽ không có Kid 1412, không có nhóm thám tử lớp 1B … nhưng không vì vậy mà bộ phim kém phần hấp dẫn. Tác giả kịch bản của live action được nhiều người quan tâm là Watanabe Mutsuki, cũng chính là tác giả của Rondo do nữ diễn viên Hàn Quốc Choi Ji Woo hợp diễn cùng nam diễn viên Nhật Bản Takenouchi Yutaka. Cha đẻ của Conan là Aoyama Gosho cũng tin tưởng rằng Watanabe sẽ trung thành với nguyên tác manga của mình. Năm 2007, SP 2 phát sóng, lần này có thêm nhóm thám tử 1B, Haibara và tổ chức đen. 2 tập phim ngắn khiến fan phát sốt, cảm thấy chưa đủ “đô”, hy vọng có thêm loạt series để coi cho sướng mắt, vì diễn xuất của Oguri Shun trong vai Shinichi, Jinnai Takanori trong vai Mori và Kashii Yu trong vai Haibara quá thuyết phục.

Bẵng đi một thời gian, đến năm 2011-2012, Conan live action mới hội ngộ khán giả truyền hình bằng tập SP 3, SP 4, series season 1 với một dàn diễn viên mới toanh, chỉ còn giữ lại Jinnai Takanori, vì phần lớn dàn diễn viên chính đều đã hơn 20 tuổi từ lâu. Dù có nhiều luồng ý kiến về dàn diễn viên mới, nhưng với sự trẻ trung của Mizobata Junpei (Shinichi), Kutsuna Shiori (Ran), sự xuất hiện của nhiều nhân vật mới như luật sư Eri, cảnh sát Sato, Takagi, đặc biệt là Matsuzaka Tori trong vai Hattori Heiji đã tạo nên cơn sốt mới. Một kế hoạch dài hơi dành cho Conan live action với nhiều mùa phim, hứa hẹn sẽ còn nhiều nữa những nhân vật khác xuất hiện khiến fan không khỏi nhấp nhổm.

Ngoài sự thay đổi về dàn diễn viên, nhà biên kịch từ năm 2011 trở đi được giao cho So Takehiko. Nhận xét cá nhân thì tôi thích sự thay đổi này hơn. Watanabe chuyên về dòng phim tình cảm, hoàn toàn không thích hợp để viết một câu chuyện trinh thám. Dù mang vào phim sự vui tươi, trẻ trung, nhưng khi xem phim, tôi tự hỏi tất cả những vốn liếng cơ bản về Conan đều được Watanabe đem hết vào SP 1, còn vụ án thì hết sức nhạt nhẽo, hoàn toàn không biết gì về Conan. Takehiko lại khác, mặc dù là một biên kịch không có tiếng, nhưng sự chỉnh chu trong kịch bản, ý tưởng về mê cung phá án và từng vụ án đậm chất Conan, thật sự cho ta cái thỏa lòng, cứ như người chấp bút nên những câu chuyện trong phim là chính tác giả Aoyama Gosho vậy.

Tiểu thuyết

Ở Nhật, nơi hàng năm xuất bản hằng hà sa số sách đủ mọi thể loại, từ tự truyện, hồi ký, tập truyện, tiểu thuyết, tiểu thuyết trên mạng điện thoại, sách do các giáo sư viết… trong đó đặc biệt có một dòng sách, là tiểu thuyết chuyển thể từ phim truyện. Nếu bạn từng biết đến phim điện ảnh Vô Cực, sau đó được nhà văn Quách Kính Minh chuyển thể sang tiểu thuyết, thì đó là hình dùng đơn giản nhất cho bạn. Ở Nhật, những bộ phim được đầu tư kinh phí, hoặc dự đoán sẽ gặt hái thành công sẽ được lên kế hoạch xuất bản tiểu thuyết. Những cuốn tiểu thuyết này sẽ được phát hành chỉ ngay sau khi phim kết thúc đợt phát sóng, cùng thời điểm với lúc phát hành DVD. Quả là một ngành công nghiệp đáng ngưỡng mộ phải không các bạn.

Conan live action cũng là một trường hợp như thế. Tiểu thuyết ăn theo đã được xuất bản không lâu sau đó. Và bây giờ, nó đã có mặt tại Việt Nam. Bản quyền thuộc NXB Kim Đồng, nơi đang giữ bản quyền truyện tranh. Trọn bộ tiểu thuyết gồm 4 cuốn, trong đó cuốn đầu tiên là dựa theo SP 1, 3 cuốn còn lại chưa đọc nên chưa biết, mà hình như không phải theo live action. Dịch giả của quyển này tôi chưa nghe tên bao giờ, dịch thì cũng được, nhưng nó không tạo cho mình cái cảm giác sướng rơn khi chạm vào từng câu từng chữ trong sách, cũng có thể do là dịch giả, cũng có thể là do bản thân tác phẩm gốc. Nhưng trong truyện có vài đoạn, tôi chủ quan cho rằng dịch sai và dịch tối nghĩa. Lấy ví dụ ở trang 16: “Mori Ran đang trong phòng thay đồ của ký túc xá.” Theo trí nhớ của tôi lúc xem phim, hình minh họa trong tiểu thuyết và cả khi theo dõi diễn biến truyện, không có nơi nào trong trường Teitan là ký túc xá cả. Học sinh đi học xong thì về nhà, có ký túc xá để làm gì? Ran sống với ba, vậy ở ký túc xá thay đồ là sao? Nếu Ran thật sự thay đồ ở ký túc xá, tại sao Shinichi lại xuất hiện ngay tại đó? Đó là điểm rất vô lý. Thực tế đây là khu vực hành lang, chỗ thay giày thôi. Câu tiếp theo: “Cô buộc đồ tập Karate ở thắt lưng” tôi không biết dịch sai hay hiểu đúng nhưng dịch tối nghĩa, vì đúng ra phải là “dùng sợi dây đai buộc đồ tập Karate” mới phải. Thứ nhất, không ai gọi dây đai Karate là thắt lưng, hoặc dây thắt lưng, thứ hai, câu này khiến người đọc nghĩ Ran đang treo tòn ten bộ đồ ở phần thắt lưng. Đại khái là thế, còn rất nhiều lỗi. Với lại, tôi thật sự không chấp nhận được cách dịch Ran là “cô”. Sách có bìa gấp, bên trong có giới thiệu về tác giả kịch bản, tác giả tiểu thuyết và tác giả nguyên tác. Nhưng tác giả kịch bản, Watanabe Mutsuki là nữ, không hiểu sao NXB Kim Đồng lại thay đổi giới tính gọi người ta là “ông”?!

Còn về nội dung cuốn tiểu thuyết thì, nó không khác một cuốn tiểu thuyết trên mạng là mấy. Không có sự chắc lọc trong cách dùng từ, không cả những lời hoa mỹ, đa phần là thoại qua thoại lại và văn mang tính kể chuyện. Một điểm trừ khác là truyện này không hấp dẫn cũng chả hồi hộp.

Điểm cộng cho truyện này chính là có gia cố thêm nhiều suy luận, nhân vật cũng như tình tiết câu chuyện. Và sách được in bằng thứ giấy màu vàng ngà trong truyền thuyết nhé. Dù gì thì bạn cũng hãy thử tìm đọc nó, nhất là khi bạn đã xem live action, để xem người ta chuyển thể sách từ phim như thế nào.

 
 
hideaka
15 May 2012 @ 07:56 pm
Shabu Shabu tầng 4 của Now Zone

Mình có cái thẻ Incard giảm giá 50% 1 số set của Shabu Shabu nên mình đi ăn lần 1 với Doll và lần 2 với Bống. Dạo này bận rộn nhiều chuyện nên mình chỉ post ngắn gọn hén.

Giá các set giảm là 260k, còn 130k, tất cả các món ở đây đều tính thuế 10%

Có 2 loại lẩu là bò (thịt bò, tim bò) và hải sản, không kèm mì



Rau và thịt rất nhiều, còn khá tươi, ăn xứng đáng đó. Mặc dù nước của nó mình nghi là dùng bột nêm chứ không hầm xương.

Sushi tổng hợp cũng có 2 sự lựa chọn nhưng mình thấy nó rất phí vì chủ yếu là dưa leo và Naruto thôi



Set Sushi có gà sốt Teriyaki ăn không ngon, vì chỉ là loại gà công nghiệp thôi, sốt cũng không có gì hấp dẫn,

Nước uống giá cả phải chăng (kế bên à quà tặng bạn Doll)




Nhưng trà đá 1 ly là 10K, mà xin thêm thì không được, phải kêu ly khác. Khăn lạnh cũng tính 4k 1 cái

Nv phục vụ thì mụn tùm lum, nhưng nhìn chung là dễ thương, nhiệt tình, có duyên. Hầu như mình không phải kêu nhân viên hở chút đi lấy muỗng, hở chút là kêu lấy dĩa vì nhân viên đã đặt sẵn hết trên bàn. Đồ ăn phải đợi khá lâu mới có. Không gian hơi chật, bình thường, không có gì đặc sắc nhưng tranh dán manga dòm có cảm tình. Bàn ghế đặt sát nhau quá.

Các bạn đến đó nên kêu các món trong menu, đừng kêu set ăn không chất lượng lắm.
Tags:
 
 
hideaka

Không phải ngẫu nhiên mà tôi viết về một ai đó. Thường là khi xem lại một bộ phim, hay có một sự kiện gợi tôi nhớ về người đó. Người thứ 4 trong loạt bài về người làm thay đổi tôi, là Ukita-sensei, cô giáo dạy tiếng Nhật của tôi.

Cô dạy tôi vào năm thứ 3 tôi theo đuổi tiếng Nhật, sau 2 năm tôi đã phải lòng một cô giáo hột mít vừa lên máy bay không bao lâu. Cô Ukita không xinh đẹp đến nao lòng, ở cô chỉ là nét đẹp đầm thấm, chín chắn của một người phụ nữ đã bước qua ngưỡng 30 từ lâu. Cô có dáng người mỏng manh, tầm thước, nụ cười luôn nở trên môi. Cô cũng là người nhiệt huyết như bao người Nhật nào khác, nhẫn nại dạy hết bài thì mới cho tan học. Cô gác thi lý thuyết rất khó và gác vấn đáp cũng không dễ dàng. Ngoài giờ học cô còn nán lại dạy chúng tôi học múa để tham gia các buổi giao lưu văn hóa.

Tôi không thích cô. Vì những gì cô làm được, giáo viên cũ đều làm được. Vì giờ học của cô hiếm hoi những giây phút sôi động. Vì mỗi khi tôi pha trò, cô đều cười, nhưng tôi luôn có cảm giác là lịch sự thôi. Vì cô không đi chơi với lớp, không mời lớp ăn, không mời lớp đến nhà, không rửa hình chụp với lớp tặng lại mọi người. Vì khi ăn cơm, cô ăn như mèo. Vì lúc lớp mời cô trái cây, cô lịch sự từ chối. Vì cô lúc nào cũng yểu điệu thục nữ.

Lớp quyết định tổ chức một ngày vui chơi thả ga ở công viên Tao Đàn. Với thành tích vừa khùng vừa bệnh, tôi được lớp tin tưởng giao nhiệm vụ thiết kế trò chơi cũng như tham dự vào thành phần ban tổ chức. Hôm ấy, tôi cùng đám cán sự lớp, và Nhiệm-san ngồi ăn cơm chung. Đột nhiên Giáp-san hỏi han tình hình kịch bản ăn chơi của tôi tới đâu rồi. Tôi cười cầu tài nói chưa tới đâu. Giáp hỏi có nên mời thầy cô tham dự không. Khải-san cho rằng không nên mời giáo viên Việt Nam, vì chúng tôi biết, những giáo viên còn tham gia dạy vào thời điểm đó, hầu hết đều không còn hứng thú bay nhảy. Còn giáo viên người Nhật thì sao? Khải đề nghị mời thầy Hasegawa. Tôi và Khải cho rằng thầy già rồi, e rằng thầy sẽ từ chối, với lại thật sự lớp tôi cũng không thích thầy. Tóc thầy bạc trắng, và thầy dạy chúng tôi bằng những bài giảng dành cho sinh viên đại học bên Nhật, nên thú thật là chúng tôi nuốt không nổi. Nhiệm-san lại hỏi còn cô Ukita thì sao, tôi lập tức phản đối. Tôi cho rằng cô sẽ không tham gia, vì đó giờ mời cô có đi bao giờ. Tôi cho rằng dù cô có đi cũng sẽ làm lớp mất vui vì cô quá dẹo, cái gì cũng không ăn, cái gì cũng ẹo. Nhiệm-san nổi nóng, phản bác mà như nạt vào mặt tôi. Nó nói tôi vô duyên, thế này thế kia. Điều đó làm tôi phát điên. Có gì thì lựa lời mà nói. Tôi biết nó và cô rất thân thiết, nhưng đâu cần vì cô giáo mà phản bác bạn bè, huống chi lúc đó Khải-san và Giáp-san cũng có những ngần ngại giống tôi. Tôi và Nhiệm-san đã cãi nhau một trận chí chóe. Cuối cùng, Giáp-san phải dàn hòa và quyết định cứ mời thầy cô, đi hay không thì tùy.

Tôi đem ấm ức đó về xả lại với Giang-san. Nó chỉ cười và ủng hộ tôi. Vì hầu hết trong lớp đều có cùng cảm nghĩ giống tôi. Dĩ nhiên, gắn bó mấy năm trời, cũng có người quý mến cô, như Nhiệm-san vậy. Tới trước hôm đi chơi, tôi mới bắt đầu ngồi thiết kế các trò chơi, mà lúc đó, tôi đã không tính thầy cô vào. Tôi đinh ninh thầy cô sẽ không tham gia. Thế mà cuối cùng, họ đã xuất hiện. Lúc cả lớp tụ lại dưới mái hiên và kêu tôi quản trò, tôi nhìn Giang-san, chết rồi, mấy trò này sao thầy cô chơi được. Giang-san giao lưu mắt với tôi, tới đâu hay tới đó. Lớp chia làm 2 phe, trò chơi đầu tiên là tìm hiểu kiến thức về thành phố HCM bằng tiếng Nhật. Nhiệm vụ của thầy cô là làm trưởng nhóm, giành quyền trả lời câu hỏi, còn trả lời là bọn tôi, vì thầy cô chắc chắn không trả lời được. Đúng như tiên liệu, đa số câu hỏi là chúng tôi trả lời, thầy Hasegawa không trả lời được câu nào, cô Ukita được vài câu, vì Nhiệm-san nói nhỏ đáp án cho cô nghe. Nhưng cuộc thi đã diễn ra hết sức sôi nổi, nhờ thầy cô giành nhau quyền trả lời cho nhóm. Sang trò vận động. Toàn là trò đòi hỏi sức lực và các trò mất nết như… nhảy dây. Từng nấc được đưa lên cao. Thầy Hasegawa già khằng, run lẩy bẩy nhảy qua đúng 2 mức thấp nhất. Cả lớp thở phào nhẹ nhỏm, thầy hạ cánh an toàn ^^ Cô Ukita khá hơn rất nhiều, nhảy được rất cao. Cả lớp sôi động hẳn vì đã lâu lắm rồi mới được quay về với tuổi thơ. Cả những đứa rất trầm như Nhân-san, Loan-san, cũng để chân đất nhảy qua dây, vì ngày xưa chúng nó là vô địch nhảy dây cấp… nhóm. Tôi may mắn là tác giả của kịch bản ăn chơi bá láp này, nên không phải tham gia, chỉ cần ngồi đó ôm bụng cười.

Hết nâng dây tới hạ dây. Lần này là 1 trò khi xem show của JE’s boys. Mọi người không được gập lưng về trước, bằng mọi cách phải đi qua dây mà không được chạm dây. Các mức đầu tiên thì ai cũng qua được, trừ thầy Hasegawa. Từ từ mọi người trở nên khó khăn hơn, và cuối cùng chỉ còn Khải-san và cô Ukita khéo léo nhất lọt vào vòng chung kết. Mức cuối cùng, thấp lè tè. Khải-san không bỏ cuộc nhưng bị chạm dây. Cô Ukita, trước con mắt sửng sờ của tôi và đồng bọn, nằm hẳn xuống sàn, từ từ dùng mông nhích qua, không chạm dây. Cô chiến thắng trong tiếng reo hò vang dội.

Chúng tôi còn chơi vài trò nữa, hát hò, chụp hình, và cùng ăn với nhau. Chúng tôi ăn món gì, cô ăn món ấy. Cả lớp ngập tràn nụ cười, và tôi cũng vậy. Khi tôi nhìn sang Nhiệm-san, thấy nó cười rạng rỡ nhất.

Trong một giờ học về các loại thẻ ở Nhật, Hà-sensei cho biết, người Nhật có hàng đống thẻ. Ngoài các loại thể cơ bản như thẻ ngân hàng, thẻ học sinh sinh viên, thẻ y tế… người Nhật còn có 1 loại thẻ rất đặc biệt. Cái thẻ nhỏ nhắn xinh xắn hình trái tim rất đáng yêu, ấy vậy mà lại là thẻ hiến xác. Không như Việt Nam phải được gia đình ký xác nhận, và khi chết, gia đình thông báo lúc sinh thời người ấy có làm thủ tục hiến xác thì bệnh viện mới tiến hành. Còn ở Nhật, người đó sẽ được cấp 1 cái thẻ, nếu người đó lâm vào tình trạng chết não, bệnh viện lục được trong người nạn nhân có cái thẻ này, người đó sẽ được tuyên bố tử, và bệnh viện tiến hành mổ người đó, lấy đi tất cả những gì có thể lấy. Nhiều nước trên thế giới công nhận chết não là chết, dù có nhiều trường hợp chết não vẫn có thể cứu sống. Tức là, mang trên người chiếc thẻ ấy, nạn nhân đã tự tước đi của mình một cơ hội, và để lại rất nhiều cơ hội cho người khác. Cô Hà cầm chiếc thẻ trên tay, hỏi: “Các em có biết chiếc thẻ này cô mượn của ai không?”. Cả lớp ngơ ngác. Cô Hà từ tốn trả lời: “Của cô Ukita.” 1 câu ngắn gọn mà khiến cả lớp chúng tôi ai cũng cảm phục, trừ một người, Nhiệm-san, đã vô cùng sửng sờ.

Khi chúng tôi vẫn còn tiếp tục hoàn tất học trình thì cô Ukita chia tay chúng tôi về Nhật. Tôi không khóc, cũng không ra tiễn. Với tôi, việc những tình nguyện viên ấy đến rồi đi, vốn đã chuẩn bị tâm lý rồi. Lớp không quá thân thiết với cô, nên vẫn vui vẻ. Chỉ có một người trầm hẳn đi, là Nhiệm-san. Lúc đó tôi có nghe phong thanh Nhiệm-san và cô quen nhau. Nhưng tôi nghĩ chỉ là đồn ác ý, vì cô và Nhiệm-san cách nhau đến mười mấy tuổi… Chỉ tới khi Nhiệm-san gật đầu xác nhận. Và rồi một ngày, trong bóp Nhiệm-san rơi ra một chiếc thẻ. Chiếc thẻ của cô Ukita. Nhiệm-san lúng túng nói, lúc cô đi hỏi nó thích gì, cô tặng làm kỷ niệm. Nó nói nó không cần gì cả. Cô nài mãi, nó mới ấp úng nói muốn có chiếc thẻ đó. Nó làm cô bất ngờ, nhưng rồi cô đã nhờ nó giữ hộ. Sau đó cô sang châu Phi, tiếp tục công việc tình nguyện của mình. Lúc đó tôi mới biết, nó và cô yêu nhau, đã trải qua đấu tranh tâm lý dữ dội, trải qua ánh mắt dị nghị của mọi người, trải qua cả khoảng cách địa lý xa xôi. Nhưng trên hết, nó yêu cô vì cô là người sống lý tưởng, hết mình vì mọi người, trong tình yêu của nó, có cả sự ngưỡng mộ. Còn cô, cô yêu nó bằng cả trái tim của người phụ nữ, dịu dàng, và hy sinh. Cô đã cố gắng hết mình cho tình yêu đó, thậm chí là làm cả những việc mà trước đó cô không làm như ăn cơm bụi, ăn trái cây, bò lê bò lếch, vì người cô yêu muốn cô hòa đồng, muốn cô được bạn bè của nó yêu mến…

Một chuyện tình đẹp như vậy, cuối cùng kết thúc trong nước mắt. Khi cô ở Nhật, Nhiệm-san gửi email nói lời chia tay. Chỉ mình tôi là biết nguyên nhân. Nhưng tôi không thể thông cảm cho nó được. Tôi cũng không quá xót xa với cô, vì cô cũng chỉ là một trong rất nhiều người đã đi qua tôi. Tôi không nghĩ có thể gặp lại cô nữa. Mảnh đất này, và con người nơi đây, để lại cho cô nhiều nụ cười, và những tổn thương không bao giờ hàn gắn được. Giờ này chắc cô lại tiếp tục với cuộc sống tình nguyện, bên những đứa trẻ cần có mẹ. Tấm thẻ ấy chắc cô lại mang bên mình, để đi bất cứ nơi đâu trên thế giới này, lỡ cô có ngã xuống, lỡ cô lâm vào tình trạng chết não, trừ trái tim, người ta sẽ lấy đi tất cả của cô. Phải, trừ trái tim, dù rằng tới bây giờ tôi vẫn không hiểu sao cô lại cố giữ lại trái tim cho mình.

Chỉ biết giờ tôi nhớ da diết hình ảnh cô giáo ăn mặc giản dị, nụ cười luôn nở trên môi, người duy nhất có đầy đủ hình của từng đứa trong lớp, để mỗi khi thi vấn đáp sẽ lấy hình ra rút như rút thăm, trúng ai thì người đó đi vào, khiến mỗi buổi thi đều trở nên sôi nổi, hú hét vang trời, những người đi ngang không hiểu chuyện gì, chỉ có chúng tôi hiểu. Vì đó là câu chuyện của riêng chúng tôi và cô.

Tags:
 
 
hideaka
30 April 2012 @ 03:20 pm

*Trong những lớp học tiếng Nhật, học viên phải gọi nhau bằng hậu tố -san, như một cách thể hiện sự tôn trọng bạn mình.

**Ở Nhật, trong ngày thành hôn, mỗi bên sẽ lần lượt cử ra đại diện để phát biểu về cô dâu, chú rể. Đó thường là cấp trên, đồng nghiệp, hoặc bạn thân.

Hợp-san dĩ nhiên là con trai. Hợp-san thấp đậm, người hơi tròn, và tóc thì không còn lại bao nhiêu. Hợp-san chạy chiếc xe mua lại với giá 300 nghìn, đuôi xe dán đầy băng keo, không có bằng lái mà cũng chẳng anh công an nào thèm thổi phạt. Đó là những ấn tượng đầu tiên của em về Hợp-san.

Em chỉ thật sự chú ý đến Hợp-san khi hôm tan học, Hợp-san dúi vào tay em cuốn tập nhàu nhĩ, nhờ em giữ giúp vì Hợp-san phải đi công chuyện. Tối đó em lấy bài ra học, tình cờ chạm phải cuốn tập của Hợp-san, lật ra vài trang xem thử. Nét chữ của Hợp-san y hệt giun bò. Ở giữa cuốn tập có một lá thư viết trên giấy đôi vẫn chưa kịp rứt ra. Em biết đọc thư của người khác là điều không nên, nhưng những dòng chữ cứ lần lượt đập vào mắt khiến em không sao dứt ra được. Đó là lá thứ Hợp-san viết gửi cho một thầy giáo ở quê nhà. Em xin giấu không nói về nội dung bức thư. Chỉ biết là, sau khi đọc xong, nước mắt em tự dưng thi nhau rơi ra, và em đã có cái nhìn khác về Hợp-san. Thì ra ẩn sâu trong cái vẻ xù xì ấy, là một tâm hồn trong trẻo, nhạy cảm.

Trong cuốn tập ấy rơi ra một cái bản đồ thành phố rách bươm. Em lúc đó chẳng có nổi tiền mà mua cái bản đồ khác tặng Hợp-san, chỉ biết cặm cụi lấy băng keo trong ra dán lại từng chỗ rách một. Sáng hôm sau em trả lại tập cho Hợp-san kèm theo tấm bản đồ xem ra cũng tươm tất lắm. Hợp-san đã ngạc nhiên không hiểu tại sao con bé này lại ngồi dán bản đồ cho mình ha. Lúc đó Hợp-san đã lí nhí nói cảm ơn. Và nếu hôm nay em không nói ra, đó chắc hẳn là bí mật bị thời gian vùi lấp, một bí mật vô cùng ngọt ngào.

Hợp-san, em và lớp mình gắn bó với nhau trong rất nhiều năm. Có lẽ là một sự ngẫu nhiên, nhưng em tin là cái duyên nhiều hơn. Hợp-san và em tên nằm cạnh nhau trong danh sách lớp, nên mỗi khi chia nhóm đều được xếp cùng nhau, đi thi cũng hay ngồi cạnh nhau, và cả trên lớp cùng rất thường xuyên ngồi cùng một dãy. Còn gì nữa nhỉ? À, Hợp-san hát rất hay, được mệnh danh là ca sĩ của lớp. Thế mà hôm giao lưu với Trương Quỳnh Anh, Hợp-san đứng cạnh người nổi tiếng, chìa điện thoại ra nhờ em quay lại khoảnh khắc ấy, nhưng quá khớp không hát nổi câu nào, hi hi. Dĩ nhiên, Hợp-san trong mắt em và em trong mắt Hợp-san không phải lúc nào cũng đẹp đẽ. Lắm lúc cảm thấy ghét đối phương ghê gớm, nhưng mà… những giây phút ấy trôi qua mau thôi, nhường chỗ lại cho khoảnh khắc của những nụ cười, phải không Hợp-san.

Em vẫn còn nhớ giọng cười đầy khả ố của Hợp-san, nhớ câu nói kinh điển “Học cho lắm tấm cũng ở truồng” của Hợp-san. Nhưng em biết hơn ai hết trong lớp mình, Hợp-san lại là người cố gắng nhiều nhất cho tương lại đúng không. Suốt những năm học chung, Hợp-san và em đã trải qua biết bao nhiêu kỷ niệm. Hợp-san chở em đi chơi với lớp, Hợp-san chở em đi mua nước mía, bánh chưng cho lớp, Hợp-san với em ra sân bay đón các bạn Nhật, rồi đi trồng rừng, rồi giao lưu tiệc tùng, thậm chí cả thi lại cũng có nhau, không chỉ một lần mà rất nhiều lần… Hầu như những kỷ niệm thời học tiếng Nhật, em đều trải qua cùng Hợp-san.

Nếu nghĩ về em, Hợp-san sẽ nghĩ gì? Nếu nghĩ về Hợp-san, chắc chắn em có thể nghĩ ra rất nhiều những kỷ niệm. Trong đó em nhớ nhất hai chuyện.

Một là gần đến ngày đóng học phí nhưng trong lớp có nhiều bạn chưa đóng tiền, mà chỗ đóng thì cách xa địa điểm chúng ta học quá. Lúc ấy Hợp-san đã hứa với mọi người là sẽ đi đóng giùm rồi Hợp-san quên. Ngày cuối cùng của hạn đóng tiền, em dỗi. Trên đời này em ghét nhất những người hứa rồi nói xin lỗi, quên này kia nên em dỗi. Cái mặt em lúc dỗi chắc đáng sợ lắm nên Hợp-san bỏ cả buổi học để chạy đi đóng tiền. Tiền thì đóng giùm mọi người, nhưng Hợp-san lại nói vì hứa với em, vì em dỗi nên Hợp-san mới đi đóng…

Kỷ niệm thứ hai là hồi chia nhóm thuyết trình. Nhóm mình 6 đứa, nhưng hết 4 người là đầu óc bã đậu, trong đó có Hợp-san và em, chỉ có hai bạn là thông minh giỏi giang. Thế nên chuyện gì hai bạn ấy cũng ra lệnh, chuyện gì cũng hai bạn ấy sắp xếp, chuyện gì cũng hai bạn ấy giành làm. Tóm lại là công lao, khổ lao đều là của hai bạn ấy. Mà ai cũng biết người Nhật nghiêm túc lắm, ai có làm thì mới được ghi nhận. Lúc đó em buồn nhiều lắm, nhưng em hiền quá, chẳng dám bày tỏ ý kiến bất bình của mình. Ngày thuyết trình gần kề, em chẳng được phân cho việc gì, cứ như một kẻ bỏ đi. Nguyên lớp học lúc đó có gần 50 người, em chẳng dám tâm sự với ai, mang nỗi buồn đó suốt một tuần. Lẽ ra em sẽ giấu nhẹm nó đi, nếu như ba em không hỏi dạo này em học hành thế nào. Em ngồi sau xe của ba, ngồi sau tấm lưng rộng lớn nhưng dịu dàng ấy, bật khóc ngon lành. Người đàn ông em thần tượng cả đời vì sự mạnh mẽ, cũng lúng túng không biết làm sao. Người đàn ông luôn bảo vệ em ấy, đòi gặp mặt hai thằng oắt dám làm con gái ổng khóc, nói chuyện cho ra lẽ. Em nhớ lúc ấy em đã mếu máo năn nỉ ba đừng nói gì hết, vì em không muốn bị bạn bè ghét, cả một chuyện cỏn con mà cũng kêu phụ huynh ra mặt. Vậy là ba em thôi. Hợp-san ơi, cho đến lúc đó, em không còn cảm thấy ghét hai thằng ấy nữa. Em chỉ cảm thấy buồn vì mình quá nhút nhát, mình đã làm cho ba phải lo lắng. Điểm số với em lúc đó không còn ý nghĩa gì cả. Vậy nên khi em đang ngồi ở góc khuất dãy bàn cuối lớp, khi trên bục thầy giáo ê a giảng bài, cả lớp im phăng phắc lắng nghe, Hợp-san đi trễ khom người chạy lại ngồi cạnh em, em cũng không phản ứng, cứ vẽ giun vẽ dế gì đấy trong tập. Hợp-san, tại sao lúc ấy, người suốt mười ngày liền không hề tỏ một ý tích cực nào trong việc xây dựng bài thuyết trình, lại hỏi em đã chuẩn bị bài vở tới đâu rồi? Để cho em lúc ấy, chỉ nghĩ đến gương mặt của ba, mà một lần nữa rơi nước mắt? Hợp-san đã bao giờ bị kẹt trong tình thế ngồi cạnh một con bé cứ thút tha thút thít, chốc chốc lại có một đứa quay xuống nhìn, không biết Hợp-san làm gì con bé ấy. Giây phút ấy, khoảng khắc ấy, cả đời em sẽ không quên. Hợp-san ngồi cạnh em, lúng ta lúng túng, hỏi han, rồi khuyên giải, rồi xé giấy tập thay khăn giấy đưa em chùi nước mắt. Rồi sau đó đã tìm hai thằng kia, nói phải trái với chúng. Để rồi vài ngày sau, nhóm mình trong vai trò là những Salaryman, đã có một bài thuyết trình tuyệt vời, ai cũng được quyền phát biểu, Hợp-san hén. Và Hợp-san, sau ba em, trở thành người đàn ông thứ hai mà em có thể trải lòng nhiều như vậy.

Rất nhiều năm sau… thời gian cuốn chúng ta đi theo những ngã đường khác nhau, chỉ có thể lâu lâu ngồi lại nói vài câu, uống vài chai rồi mạnh ai náy lại tất bật với cuộc sống riêng của mình. Và ngày 06.05.2012, người đàn ông tuyệt vời ấy, đang tay trong tay, đứng cạnh cô dâu của mình với nụ cười rạng rỡ nhất. Cuối cùng thì Hợp-san đã đủ khả năng để lo lắng cho một người nữa, đã trở thành người đàn ông thực thụ, đã có mái ấm cho riêng mình. Cô dâu của Hợp-san rất xinh đẹp, và chắc chắn là rất hạnh phúc. Được gả cho Hợp-san thì không ai là không hạnh phúc cả. Hợp-san cũng vậy nhé. Go-kekkon, omedetou gozaimasu.

Mùa hoa anh đào rơi, 2012.

 
 
hideaka
26 April 2012 @ 12:53 am

Mấy nay bắt đầu lôi cái Goat’s Milk (thô thiển còn gọi là Sữa Dê) ra tắm. Chưa bao giờ vừa tấm lại vừa nhớ một người nhiều như thế. Đó chính là chị Rei. Vì sữa này là chị mua giùm em, mà chị thì đang ở một phương trời rất xa, xa tít mù, ít ra trong một thời gian ngắn em không thể gặp lại chị, không thể chat chit và lướt FB với chị vì chị không lên mạng. Em chỉ có thể tắm và nhớ tới chị thôi, chị Rei yêu quý của lòng em.

Em biết dòm chị mạnh mẽ vậy chứ chị rất chi là nhạy cảm. Còn nhớ mình đã gặp nhau như thế nào không chị? Là trong manga fes ý. Chị cứ lia lịa chụp hình của em ở mọi tư thế, mọi góc độ (chị đừng nói với em cái tấm em giơ Anan của Tacchon lên cũng là chị chụp và bêu rếu nhé >

Mà em ghét chị lắm, em xinh đợp thế lày mà chị nỡ nào chụp em lúc trề môi, lúc nhăn mặt, môi thì thâm, mặt thì đầy mụn chứ… (Sau em mới biết chị chụp ai cũng xấu :P)

Hồi làm cái WFP, chị nhiệt tình qua nhà giúp em. Song song thời gian cực khổ ấy em còn bon chen muốn đi tuần lễ phim Nhật. Em bức xúc chửi bậy với chị, tức mình vì bình thường ai cái gì cũng “ka ơi, ka à” nhưng tới khi chơi bời thì chả thấy ai nhớ tới em. Chẳng ai vì em mà đứng xếp hàng mấy tiếng đồng hồ xin vé coi phim, chẳng ai hỏi em có muốn xem không… Đó là lần duy nhất em nổi giận trước mặt chị đúng không. Chị im lặng không nói gì, nhưng sau đó chị lại chìa tấm vé xem “Paradise Kiss” cho em. Lúc đó em đã phải kìm lắm mới không khóc đó.

Thế mà… chị… chị thật kỳ lạ… chị hẹn em đi coi phim rồi chị vào đó ngồi, tắt điện thoại. Em đứng đợi móc mỏ không thấy chị đâu, sắp tới giờ chiếu em đi vô, lựa hàng gần gần màn hình, quay xuống mới thấy chị ngồi sẵn tự bao giờ ~~ mà còn là hàng gần cuối ~~ Rốt cuộc chúng ta có thể gọi là cùng đi xem phim không hả?

Sau đó em mời chị đi ăn buffet Tiramisu để đáp lễ, đi chung với chị Bống. Hôm ấy em và chị Bống ăn mặc thật đẹp, chị lôi cái máy ra chụp cho tụi em. Rồi khi về nhà mở lên mới thấy hình hư hết ~~

Chị của em luôn kỳ lạ như vậy. Chị của em chụp hình nào hư hình ấy, chị của em hay phát ngôn những câu không phải lúc, đang ngồi coi Mr. Dưa Leo mà lại là làng “Tại sao tại sao”, chị uống trà đá mà cũng để say, cộng tác cho WFP thì lại ngủ quên ở nhà, nhắn tin cho trai mà lại mượn danh em, thời buổi này rồi mà còn thích Yax3… Nhưng chị cũng là người đã cùng em trải qua 11:11:11 ngày 11/11/11, là người đã ngủ cạnh em. Chị là người bạn, giống như chị Bống, như chị Phi Yến vậy, luôn giúp đỡ em, ủng hộ em, luôn bên em, tiếp thêm sức mạnh cho em trong lúc em yếu đuối nhất.

Em muốn hét lên rằng em yêu chị, cầu chúc cho chị sớm có người yêu, vì chị là người xứng đáng được yêu thương nhất. Hẹn gặp lại chị vào một ngày không xa ^^

Tags:
 
 
hideaka
25 April 2012 @ 04:46 pm
Dẫu cho có xuân



Gửi bạn,

Đó là lần đầu, tôi nhận được từ một người, món quà cho ngày White Day. Ở Việt Nam, không nhiều người biết đến sự tồn tại của nó. Thậm chí, tôi còn không bận tâm đến Valentine Day, vì tôi không có người yêu, và tôi cũng không yêu ai.

Bạn là ai, bạn từ đâu đến. Tôi không biết. Tôi chỉ biết là, vào một ngày, tôi phát hiện ra, bạn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.

Bạn biết không, bài hát đó đã làm tôi khóc rất nhiều.

Bài hát về ngày tốt nghiệp.

Ngày tôi còn bé, tôi mong mình mau lớn, để được như các anh chị trong phim, trong manga, trở thành học sinh cấp 3 vui tươi yêu đời, tham gia những tiết học ngoại khóa thú vị, cùng trải qua những kỷ niệm thật đẹp của thời học sinh. Mẹ nói, thời học sinh là giai đoạn đẹp nhất của đời người, cũng như 16 là cái tuổi đẹp nhất. Nhưng tuổi 18 cũng có ý nghĩa của riêng nó, tuổi bước vào đời, tuổi yêu, tuổi giã từ những tháng ngày vô tư cấp sách đến trường.

Tôi đã để phí cái tuổi 18 tươi đẹp đó.

Nhưng tôi vẫn khát khao có một ngày tốt nghiệp đáng nhớ. Cái ngày mà trong trí tưởng tượng của tôi, mọi người cùng hát, ký tên lên áo nhau, một cậu bạn nào đó tỏ tình với tôi... và... chúng tôi ôm nhau khóc.

Nhưng thực tế không phải vậy... Không ai thèm nói với ai câu nào. Có chăng là từng nhóm bạn tụm đầu vào nhau. Cái ngày tốt nghiệp chán phèo. Không có lấy một tấm hình chụp chung của cả lớp. Không có nụ cười. Cũng không có nước mắt.

Và từ đó, chúng tôi mỗi người một phương.

Này Shuji, này Akira, Kenji, và Rei... các bạn có biết tôi ganh tị với các bạn đến dường nào không? Tại sao mọi người lại có một quãng đời học sinh đẹp thế? Tại sao lễ tốt nghiệp của Rei lại ngập tràn hạnh phúc vậy?

Hãy cho tôi nút áo kỉ niệm
Tôi sẽ ném nó lên bầu trời xanh thẳm


Giá mà, tôi nghe những lời hát ấy sớm hơn, giá mà, tôi biết ý nghĩa của cái cúc áo nó đẹp đến thế, thì có lẽ, tôi sẽ có thêm nhiều can đảm để đứng trước lớp và nói rằng... xin hãy cho chính chúng ta những kỷ niệm đẹp nhất.

Năm nay, tôi lại tốt nghiệp. Lần này, tôi sẽ thật sự bước vào đời.

Tôi sợ...

Tôi đã mong lắm cái ngày được tốt nghiệp, được chính thức trở thành người lớn.

Bạn thấy cô đơn, chỉ vậy thôi sao
Nên gọi bạn bè lại chăng?


2 mảng thời gian hiện lên trong tôi, 1 là quá khứ tôi cô đơn không bạn bè, 1 là tương lai xám xịt, đầy sợ hãi nỗi cô đơn của 4 năm trước lại ùa về. Và liệu, tôi có can đảm gọi bạn bè lại chăng.

Tôi đã từng suy nghĩ như vậy, khi lần đầu tiên nghe bài hát này.

Nhưng...

Trôi theo dòng chảy bốn mùa
Tôi muốn tiễn bạn bằng nụ cười


Vì hiện tại, tôi đang sống trong tình bạn chan hòa. Vì tôi vừa trải qua những kỷ niệm đẹp nhất của thời sinh viên. Chúng tôi đã có cùng nhau wasurenai kinen. 

Cho nên, nửa năm nữa, bất luận thế nào, tôi, sẽ đối diện với 4 năm rưỡi đại học của mình, và chúng tôi sẽ tiễn nhau đi, về 4 phương trời, kẻ Nam người Bắc. Bạn ở lại đất khách lập nghiệp, bạn trở về quê hương gầy dựng mái ấm gia đình? Chúng ta rồi có gặp lại nhau không?

Dẫu cho có xuân - sẽ phải chia tay sao
Dẫu cho có xuân - lệ vẫn tuôn rơi
Dẫu cho có xuân
Dẫu cho có xuân
Vẫn có tiếng thở dài


Cuộc sống có làm làn da bạn rám nắng không? Bạn sẽ hạnh phúc chứ? Thời gian trôi qua và khi gặp lại ta vẫn có thể mỉm cười? Chỉ biết là... ngày tốt nghiệp ấy, tôi sẽ khóc thật nhiều... Vì chúng ta đã có với nhau quá nhiều kỷ niệm mà khi chia tay rồi tôi mới chợt nhận ra...

Dẫu có tốt nghiệp, ta vẫn sẽ gặp lại nhau
Trong tiệm cà phê trắng phải không?
Dù ta có nói gì
Chỉ cần bạn lắng nghe, tôi sẽ tiếp tục kể


Đây là đoạn hay nhất với tôi. Dù tôi thật sự không hiểu hết ý nghĩa của nó. Là người đã trải qua những cảm xúc đẹp của bài hát, tôi những tưởng mình sẽ hiểu hết, nhưng rồi không phải. Bài hát vượt xa các khoảng không vốn đĩ đã bao la rộng lớn của một đời người, nó còn kéo theo những tít tấp vô cùng vô tận. Hình ảnh Showta. quanh các cô gái áo trắng không đẹp nhưng cứ ngỡ là thiên thần, nhưng hình ảnh Showta lại rõ hơn, nổi bật dù trong một không gian trắng, cũng mặc trên người một chiếc áo trắng. Những họa tiết màu xám khéo léo lồng vào PV, như dẫn người xem bay bổng từ quá khứ đến hiện tại, và đến một bầu trời khác. Đến với tiệm cà phê trắng chỉ có người trong cuộc mới hiểu.

Không thể phủ nhận, lời bài hát đẹp, PV đẹp, ca sĩ đẹp ^^ Và càng đẹp hơn khi người dịch đặt vào đấy một tình cảm dịu dàng nồng ấm.
Tags:
 
 
hideaka
16 March 2012 @ 05:27 pm
đây ko phải lần đầu tiên mình đi ăn món hàn, và mình cũng ko hảo món hàn. nếu đột ngột rủ mình đi và share tiền thì ko đời nào nhé >< nhưng nếu bao mình thì đừng nói là hàn, món gì mình cũng ăn ^^

đây là lần đầu tiền ăn toppoki, do bống chan nhiều lần thèm khát ~~ mình ăn xong cũng nhận xét thẳng với bống là món toppokki nó bán khá ngon và mình cũng thix, nhưng ăn hơi lãng



lý do là món này cay, thix hợp vừa ăn vừa xuýt xoa với cái giá lạnh, còn trời nóng nực thì mất hết hứng thú

món bánh cá thì dở



quán này nv hiền lành, dễ thương, quán đông, đến phải chờ nhưng ko lâu lắm. quán rẻ nên chất lượng món ăn kém. có toppoki chỉ là bột nên chắc ở đâu cũng như nhau. nước lọc miễn phí, cuối buổi được tặng 1 chén nước quế ngọt ngào mát lạnh, giữ xe miễn phí nhưng vô duyên ~~
Tags:
 
 
hideaka
15 March 2012 @ 11:35 pm
chắc là tháng trước (lâu quá quên rồi), anh Trường của QV vào sài gòn làm đại diện, ngỏ ý rủ rê mọi người đi chơi. mình, TC và Bống tháp tùng anh đi bất cứ nơi nào anh muốn. thật ra là dạo đó cũng bận nên không tìm địa điểm trước mà cho anh tự chọn. anh nói anh muốn đi Dinh Thống Nhất. Bống nghe xong trợn mắt dòm mình. TC thì ngó lơ chỗ khác. Mình mắt lé nở nụ cười tươi rói nói "dạ"


Read more... )
Tags: